Xin cảm ơn bạn đã ghé thăm :)

Lý do thật về việc mình chọn ngành quay phim phóng sự cưới?

Làm phim cưới là một nghề rất vất vả.

Mình sẽ bắt đầu bằng những suy nghĩ thật sự như vậy về nghề này. Những câu chuyện buồn của bản thân chưa bao giờ kể. Chứ không phải là kiếm được nhiều tiền từ những đám cưới tráng lệ, đắt đỏ nhất Việt Nam ở các khách sạn 5 sao, hay được đi du lịch khắp trong và ngoài nước để quay phim. Câu chuyện đó dành cho mục quảng cáo, còn trên blog này, mình muốn tâm sự với những người bạn.

***

Cuối năm 2013, vào buổi tối 1 ngày sau Noel, Vũ Bình Dương, cậu con trai của mình ra đời. Cậu bé phải nằm theo dõi 1 tuần vì thời gian sinh mổ lâu dẫn đến thiếu oxy, và trong 1 tuần đó mình không được gặp con trai.

Cuối năm cũng đồng thời là thời điểm cao điểm nhất của mùa cưới. Đó là năm đầu tiên mình làm phim cưới và không thể có người khác đi làm hộ được. Mình vẫn phải lao đi làm mỗi sáng sớm mùa đông và trở về vào tối muộn, không thể vào viện trông con hàng ngày. Điều đó khiến mình bị chê trách là một người cha tồi, không dành thời gian bên gia đình. Nhưng không đi làm thì tiền đâu ra? Có ai cho đâu?

Mình nuốt những giọt nước mắt chua xót ấy và tiếp tục mỉm cười trong những lễ cưới thật hạnh phúc. Dù hoàn cảnh cá nhân thế nào, bạn vẫn phải làm nhiệm vụ của bạn thật xuất sắc. Để được trả tiền và nuôi gia đình như trách nhiệm của một người đàn ông tự lập.


Nhưng không phải lúc nào bạn cũng sẽ được trả tiền.

Có những khách hàng chỉ đặt 500k và sau khi quay phim xong thì biến mất, không thể liên lạc lại. Có những khách hàng sau khi nhận sản phẩm xong xuôi cũng ko rep tin nhắn yêu cầu thanh toán. Có những vị khách sang chảnh khi đứng giữa tiệc thì hứa sẽ tip cho cả team mỗi người 2 triệu nhưng về thì đến tiền hợp đồng cũng không trả. Có những lễ cưới tiền tỷ nhưng chỉ tìm cớ để trừ một hai triệu trong hợp đồng. Và vô số câu chuyện buồn khác nữa khiến cho những người làm công việc sáng tạo như mình cảm thấy như đang phải đi xin xỏ chứ không phải được tôn trọng như một người giúp họ ghi lại những khoảnh khắc trọng đại nhất cuộc đời.


Dậy đi làm sớm từ 3 4 giờ sáng, xách cả chục cân thiết bị đến đau lưng, ăn uống tạm bợ đến cuối ngày lại còng lưng ngồi edit phim. Bận rộn liên tục quanh năm không có thời gian dành cho gia đình. Bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc trưởng thành của con cái.

Mình chưa đi họp phụ huynh được một buổi nào.

Có một ngày chủ nhật nọ năm 2018. Mình đánh chiếc mercedes 5 chỗ từ bãi xe của vườn thú Thủ Lệ để đi làm, ngang qua 1 chiếc dream cà tàng 2 chỗ ngồi, nhưng có 2 bố mẹ và 2 đứa con ngồi trên đó, cả gia đình mỉm cười thật hạnh phúc. Còn mình thì buồn bã trên chiếc xe lạnh lẽo này.


Nếu mình làm công việc này chỉ vì tiền, thì mình đã từ bỏ từ lâu rồi. Mình có bằng tốt nghiệp ĐH với Distinction, IELTS 8.0, mình có thể đi làm ở bất kỳ công ty nào theo giờ hành chính, ăn ngon ngủ kỹ và cuối tuần nghỉ ngơi.


***

Mùa hè năm 2019

Mình phát hiện ra ở vai có 1 khối u lớn, đã lớn dần lên trong suốt mấy năm đi làm nhưng vì quá bận rộn nên mình không để ý và đi khám chữa, cho đến khi nó quá lớn. Mình đã phải trải qua một ca đại phẫu thuật bên Singapore để cắt bỏ khối u đó. Khi trở về, khoảng tháng 10/2019, mình đầy trầm cảm cho một tương lai không mấy xán lạn vì sức khỏe sa sút, công việc trì trệ vì vắng nhà quá lâu.

Đó cũng là thời điểm một mùa cưới bắt đầu.

Mình phó mặc cho đội ngũ nhân viên làm việc, mình chỉ nằm nhà dưỡng bệnh. Sức khoẻ khi đó cũng chỉ đủ để đi bộ quanh nhà.

Rồi một hôm, một cô dâu du học sinh Mỹ book mình cho 1 lễ cưới destination wedding ở Phú Quốc. Cô dâu chỉ book gói ekip, nhưng mình đã tự bỏ thêm tiền túi để mua vé máy bay vào, vừa để quay cũng vừa để tiện đi du lịch một chút. Và chuyến đi ấy đã thay đổi cuộc đời mình.


Trước khi lên máy bay, mình vẫn nghĩ khi trở về sẽ bán công ty đi để nghỉ ngơi, có khi đi du lịch lang thang làm vlog youtube xem sao. Nhưng khi trở về, mình đã quyết định sẽ làm tiếp, vì mình nhận ra hạnh phúc ở đâu. Sau 6 năm trong nghề, mình đã lại cảm nhận được niềm hạnh phúc khi được cầm máy, được nhìn thấy những nụ cười của cô dâu chú rể khi làm lễ, những giọt nước mắt xúc động khi đọc lời thề nguyện, rồi những điệu nhảy "dance like nobody's watching" khi after party.

Mình nhận ra cảm thấy hạnh phúc khi chứng kiến người khác hạnh phúc. Mình cảm thấy đầy năng lượng và cảm xúc khi được kể lại câu chuyện đó trong những thước phim của mình. Và mình nhớ ra lý do khi bắt đầu công việc này: được thoải mái sáng tạo để kể lại một câu chuyện thật hay, để mang lại hạnh phúc tới cho mọi người. Trên cả tiền bạc, đó mới là điều mang lại ý nghĩa cho cuộc sống và công việc.

Mình còn cảm thấy được khách hàng trân trọng và yêu mến, thậm chí ba mẹ cô dâu cũng đăng lên facebook lời cảm ơn cho mình. Đó là điều mình thấy quý giá nhất với một người làm nghệ thuật: sự trân trọng và ghi nhận.


Và đó là lý do thật sự mà mình vẫn làm công việc này: để được thấy hạnh phúc, được trân trọng. Cũng như câu slogan mình đặt cho blog này: happy life design, dù làm gì, bạn cũng phải chọn việc khiến bạn hạnh phúc. Hãy mạnh dạn loại bỏ những thứ khác. Mình có thể tự tin từ chối những khách hàng không mang đến cho mình niềm vui khi làm việc, bởi vì mình biết vẫn còn rất nhiều vị khách hàng am hiểu và trân trọng giá trị của nghệ thuật.


Be happy,

CuongUK - Founder/CEO UK Motion




44 views0 comments